Dòng suối ấy trong và mát lắm. Chảy từ đâu về đây, người khỏe mạnh nhất vùng, cũng chẳng bao giờ đi đến ngọn nguồn nó được. Suối chảy đến đây chia thành hai ngả, một chảy về mạn Đông. Một nhành chảy về mạn Tây. Tưới mát đồng ruộng phì nhiêu lắm. Ngày xưa, này chưa có cầu, ai muốn đi qua, đều phải lội suối.
Thời ấy có một chàng trai tên là Năng Yên, chàng khỏe mạnh và siêng năng lắm. Mỗi buổi cày, cùng với con trâu mộng, chàng cày hết đám ruộng. Đứng bờ này không nhìn thấy bờ bên kia. Ngoài sức khỏe, cày bừa giỏi, chàng còn là một tay săn bắn cừ khôi. Việc đồng xong xuôi, chàng vào rừng săn con nhím con dúi. Thậm chí có hôm, chàng còn bẫy được cả con beo, con gấu nữa. Mỗi khi đi rừng, chẳng bao giờ chịu về tay không.

Ở Động bên, có hai cô con gái rất đẹp. Một cô tên là Ngọc Chân. Một cô tên là Huyền Mộng đều là con nhà khá giả. Bao chàng trai xa gần nhòm ngó. Nhưng cả hai lại đem lòng yêu chàng Năng Yên. Cùng quyết tâm lấy chàng Năng bằng được. thế rồi cha mẹ các nàng đều thỏa ý nguyện của họ. Vợ chồng chàng Năng Yên, hai nàng Chân, Mộng, sống với nhau hạnh phúc lắm. Hầu như chẳng bao giờ thấy họ cãi cọ, hay tranh giành nhau một thứ gì. Chàng Năng rất yêu hai người vợ của mình.

Vẻ xinh đẹp cô gái làng Động bên
Vẻ xinh đẹp cô gái làng Động bên

Biết hai vợ vẫn thường nhớ bố mẹ, thường về thăm. Mỗi khi phải lội suối, có lúc lũ sâu không về được. Thấy vợ buồn, chàng thương lắm. Những ngày sau đó, chàng mang rìu sắc vào rừng. Chặt những cây gỗ dài, to đến bốn, năm con trâu mộng mới kéo nổi. Mang về làm cầu, bắc qua hai con suối. Từ đấy, các nàng thường xuyên được về thăm bố mẹ hơn. Dân quanh vùng cũng nhờ đó mà đi lại dễ dàng. Họ gọi là Cầu Ông Hai. Sau này khi ba người mất.

Dân làng hai Động tưởng nhớ họ. Lấy tên chàng Năng Yên, hai nàng Ngọc Chân, Huyền Mộng đặt cho quê mình. Động bên này gọi tên là Năng Yên. Động bên kia gọi là Chân Mộng. Cầu gọi vắn lại Cầu Hai. Người Pháp làm đường lớn qua đây gọi là ( đường cái quan ). Họ xây một cây cầu bằng xi măng cốt thép. Vẫn giữ tên cũ là Cầu Hai. Chỉ có điều, Cầu Hai giờ nằm trên đất Chân Mộng. Người ta quen gọi Cầu Hai Chân Mộng. Nên sự tích ấy và tên Năng Yên ít người biết đến. Cầu Hai còn mãi như chứng nhân cho tình yêu của ba người.

Nhân chuyến điền dã dạo nọ. Tình cờ được một cụ già, lúc ấy đã gần trăm tuổi kể lại. Khi chia sẻ lên đây, chắc cụ đã nhàn du tiên cảnh đâu đó lâu lắm rồi. Thôi, mình là người đến sau, biết chút gì xin thưa lại vậy. Mong các bạn mỗi khi đi qua, nhớ dừng chân bên Cầu Hai. Để nhớ về mối tình đẹp giữa chàng Năng Yên, và hai nàng Huyền Mộng và Ngọc Chân nhé.